"Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai"
_Ajout_VN_900.jpg)











Một khẩu hiệu Quốc gia mà chúng tôi đã chọn cho hội chúng tôi. Một khẩu hiệu mà mọi người thường nhình thấy sơn trên vách tường phía trước trường mầm non. Vì gặp nhiều trường hợp các sở Giáo dục cơ sở hay các cô hiệu trưởng đều nêu phải đi tìm nguồn tài trợ xây trường tư nhân vì ngân sách của xã chỉ có đủ để giành cho việc bảo quản hê thống giao thông... Trong lúc đó, năm này qua năm kia, các trường mẫu giáo miền núi vẫn còn ở trong tình trạng nhà vách tường ván hay tre dựng ngay trên mặt đất với các chai bia thủy tinh nhỏ chống ngược để cản hiện tượng mao dẫn từ mặt đất bốc lên, ví dụ như điểm trường Pa Cò, Mai Châu, Hòa Bình trên đây mà chúng tôi cho xây thay bằng một lớp xây gạch.
Cô khuyết tật cụt một chân. Ngay sau khi sáng lập hội, tháng 6 năm 2007, chúng tôi lên thăm Ba Vì, vì một năm trước, một ông nguyên thành viên ban Quản trị hội thường sang Hà Nội để đi chụp hình miên núi từ nhiêu năm trước. Trong lúc đi thăm khu phố cổ Hà Nội nhình thấy một cô khuyết tật cụt một chân, lạch đi phố này qua phố kia. Khi nhờ bà bạn dân Hà Nội hỏi cô khuyết tật này thì bà bạn bập ba bập bẹ tiếng Anh dịch. Nên vậy ông ta được biết cô ta đã nhiều lần tạm lánh về Hà Nội vì ở Trung tâm Bảo trợ Xã hội 4 Ba Vi buồn không được nghe nhạc qua ra-đi-ô, nhưng cô ta không cho biết "mưu mẹo" của mình để chui ra khỏ Trung tam xa cách Hà Nội khoảng 50 cây số.
Khi đưa cô ta về trung tâm, ông ấy ghé mua tặng cô ta một cái radio chạy với pin. Năm 2019, khi chúng tôi trở lên thăm trung tâm, gặp lại chúng tôi cô ta ứa nước mắt vì nhớ "ông zô"và nói : "Cho tôi gửi lời thăm ông ấy nhé !".
Trung tâm Bảo trợ Xã hội Ba Vì 4. Trung tâm này nuôi dưỡng trên 200 người tàn tật, từ trẻ đến già, bị gia đình bỏ rơi. Một địa điểm rộng mênh mông, lác đác có lùm cây, nhất là các cây ăn quả. Trên cửa vào một khu giành cho trẻ, có khẩu hiệu quốc gia "Trẻ em hôm nay, Thế giới ngày mai" được sơn trên vách tường. Ông Giám đốc thở dài nói không tin vào phép lạ vì từ năm 1984, khi thành phố Hà Nội chuyển trung tâm lên Ba Vì, có nhiều đoàn khách quý lên thăm. Ai nấy đều hứa sẽ giúp xây cho trung tâm một giếng nước (Unesco, Unicef, đoàn chính thức tổng thống, như đoàn nước Pháp với ông bà Mitterrand năm 1993). Nhưng hứa rồi không làm. Hội chúng tôi không hứa, chỉ nói sẽ liên lạc lại với trung tâm cuối năm đó, tức là năm 2008.
"Chuyện chém gió". Vào cuối năm 2007, sau khi nghe những "chuyện chém gió", nhà hảo tâm đầu tiên của hội chúng tôi, siêu thi Cora ("Big C" Hà Nội) thân mật và hóm hỉnh đáp : " Nếu chúng tôi hiểu thì chúng tôi phải bồi thường thay bà vợ ông Tổng thống"... Tám tháng sau, chúng tôi khánh thành một giếng với công suất sản xuất cao. Sau đó sẽ đến một giếng thứ hai để lấy nước uống, cơ sở của một nền kinh tế tự cung tự cấp (nuôi cá, chuồng lợn, chợ vườn, chuồng trại), và hiện đại hóa nhà bếp. Chúng tôi đã rời bỏ trung tâm này vào năm 2018, bằng cách khoan thêm hai giếng. Như vậy tất cả là bốn.
Sau đó, chúng tôi nhổ neo, đi đến những vùng chưa ai khám phá, đặc biệt là những vùng nằm dưới sự kiểm soát của quân đội, ở khu vực biên giới với Trung Quốc và Lào, việc tiếp cận những vùng này có điều kiện phải xin giấy phép.
Xin Cái. Một bản thuộc huyện Mèo Vạc của một nhóm dân tộc người Dao có đặc điểm là trán cạo. Phụ nữ luôn luôn cuốn một cái khăn bông che đầu. Khi ai hỏi thì không bà nào biết phong tục này xuất phát từ đâu. Năm 2015, ở đây các cháu được hưởng một ngôi trường bằng gach xây thay trường với tường đất.
Yên Sơn-Tà Pàn. Một làng nằm trong khu biên giới giáp Lào, tỉnh nghệ An. Đa số dân nghèo và thiếu ăn đến mức phải chống đói với ma túy, như một ông cho biết. Hoàn cảnh này gây khổ tâm cho người nghe. Nhưng một ông phó chủ tịch huyện không ngại nói như chúng tôi không biết là dân vùng này là dân xì ke ma túy và lý do chính là họ hýt để kên nạn đơi hàng ngày.
Năm ngôi trường gạch được xây dựng tại các làng gần Lào cho đến năm 2017. Thật không may, dân số này nổi tiếng là những người nghiện ma túy nhất cả nước, mà không có phó chủ tịch ủy ban nhân dân huyện tiếp chúng tôi thừa nhận điều đó. nghèo đến mức gần như toàn bộ dân làng trong thôn này đều dùng ma túy để quên đi cơn đói.


