Chọn ngôn ngữ của bạn

NHÀ HẢO TÂM LỊCH SỬ

Món quà chốc lát

Dấu ấn cảm phục nhất của một nhà lão thành làm việc thiện như bác Bằng là luôn luôn mang tới cho các cháu món quà chốc lát mà chúng tôi củng cố thêm với những đồ vật cồng kềnh như bóng đá, vợt cầu lông, sách vở, bút viết, các hình ảnh chụp và in ngay tại chỗ với một máy in cầm tay hay là cho các cháu xem những mẩu phim quay các cháu. Các cháu rất phấn khởi. Nhưng các cháu cười vang lên khi nhìn chúng tôi chế biến những cuộn băng chất dẻo ba mầu mực in hình thành những ngọn cờ đuôi nheo để tặng các cháu. Các cháu chạy tứ phía vừa hô hào vừa phất cờ, chạy đuổi theo chúng tôi cho tới khi chúng tôi lên xe ra về.

Dấu ấn của bác Bằng

Bác Bằng trên một con đường cấp 2 Điện Biên 

Anh cõng em gần sát sân vận động

 

Trên đỉnh núi nhìn xuống ruộng bậc thang Mụ Cang Chải

Mầm non Xà Linh-Mai Châu

 

Mẹ tươi cười hơn con

 

Lớp mầm non Xam Pà

 

Bữa cơm trưa của con đây !

Chúng tôi đưa một gia đình, cán bộ nhân đạo của nhà hảo tâm CORA đến thăm trường mầm non Pắc Cò và phát bánh kẹo cho các cháu dân tộc Dao. Đa số các cháu gái mặc quần áo mầu đen và xanh trời. Năm cháu ngập ngừng hát và múa để cảm ơn. Khi tới giờ tan học, đoàn bạn bè bắt đầu một cuộc đi dạo thăm dân tộc một bản trong ba tiếng đồng hồ. Vì sức khỏe không cho phép, chúng tôi ở lại đợi trước cửa trường cùng anh lái xe, ngạc nhiên thấy tám chính cháu im lặng vui chơi không xa chúng tôi. Chúng tôi hỏi :

– Các con không về nhà à.

– Dạ không, cháu gái lớn nhất trả lời thay đám bạn.

Chúng tôi ngạc nhiên, cháu nói tiếp :

– Chúng con đợi cô giáo mở cửa vào trường.

‒ Thế các con không về nhà ăn cơm trưa à.

‒ Dạ, cơm của chúng con đây, cháu vừa nói vừa mở bàn tay nắm kẹo.

Chúng tôi lưỡng lự muốn hỏi tiếp nhưng cháu nói tiếp với một giọng rất tự nhiên :

– Nhưng các cô bác ở gần đây khi còn thừa cơm thì gọi chúng con vào nhà cho ăn.

‒ Thế các con về nhà như thế nào ?

‒ Chúng con đi bộ. Chiều nay khi ở trên mường về mẹ chúng con ghé qua đón.